Trần Quân là thi hiệu của Trần Văn Thọ, sinh năm 1933 tại Xuyên Tây, Duy Xuyên, Quảng Nam, con trai trưởng của Ông Trần Văn Hàm (Phái Nhì, Đời thứ 11).

Xin được giới thiệu với quí bà con cô bác chùm thơ đầu tay của Trần Quân, làm lúc còn rất trẻ, chỉ độ ngoài hai mươi. Chùm thơ đưa ta về với quê hương qua những rung động man mác xa xôi của tuổi hoa mộng đầu đời.

Tác giả hiện nay đã ngoài tám mươi tuổi, hiện sống tại Dầu Tiếng (Bình Dương).

 

GIỌT BUỒN ĐÊM MƯA

Đêm nay mưa nhỏ bâng khuâng

Gió lùa tranh giọt thư phòng vắng teo

Chập chờn gối mộng sầu gieo

Đêm sâu, sâu quá, đèn leo lắt tàn

Song hồ rọi bóng trăng lan

Tiếng ai nức nở ngỡ ngàng đâu đây

Hoa tàn rũ gió heo may

Ba bề tịch mịch, trăng bày chơi vơi

Lòng nghiêng nghiêng gió mưa rơi

Tình đi tám hướng sầu khơi mịt mờ

Trăm năm ai có đợi chờ

Mà ta thương ngẩn sầu ngơ thế này

Gió reo sương rụng lìa cây

Bao nhiêu vương vấn nghẹn đầy tâm tư

Nhớ, thương, sầu, hận mơ hồ

Chìm theo bóng tối đêm mưa lạc loài

           @@@

 (Trần Quân - Chợ Được –Vĩnh Trinh 1955)

 

QUÊ HƯƠNG THƯƠNG MẤY CHO VỪA

Quê hương có giải Thu Bồn

Có chùa Non Nước có cồn dâu xanh

Thương hoài những mái nhà tranh

Lời ru của mẹ kết thành nhạc, thơ

Thương hoài cái thuở xa xưa

Đêm ra đồng ruộng lấy vồ đập trăng

Thương hoài những buổi trưa giăng

Râm ran khắc khoải điệu đàn ve ru

Thương hoài mùa chuyển sang Thu

Rơi rơi tiếng cúc cù cu buồn buồn

Những đêm chớp bể mưa nguồn

Những ngày lửa Hạ, những luồng bão giông

Trời làm lũ lụt mênh mông

Mưa tung mái rạ, gió lồng dậu thưa

Quê hương thương mấy cho vừa

Cây đa, bến nước, ngàn xưa nỗi niềm.

             @@@

 (Trần Quân - Quảng Nam - 1957)

 

XUÂN HOÀI CỐ QUẬN

Xuân về lại nhớ cố hương

Phố Tam Kỳ cũ, Quán Rường ngày xưa

Liễu trì cát trắng thông đưa

Kế Xuyên, Chợ Được, nắng mưa giải dầu

Cây Trâm, Trà Lý, Bà Bầu

Trăm năm còn đó nhịp cầu tiếc thương!

Xuân về lại nhớ cố hương

Xuân reo nắng lụa, Đông buồn lũ, mưa

Tre còi, nước mặn, đồng chua

Lơ thơ bãi vắng, lưa thưa nắng chiều

Mênh mông một giải quê nghèo

Ngàn năm ấp ủ bao nhiêu ý tình

Trận đời lắm nỗi nhục vinh

Tim ta in mãi bóng hình quê hương

Đường về cách trở biên cương

Ta mơ ngày hội trùng dương tao phùng.

             @@@

(Trần Quân- Quảng Nam - 1962)