Xin giới thiệu đến quí bà con bài thơ của Trần Minh Sương, bút danh của Trần Văn Lô (Phái Ba, Đời thứ 13). Bài thơ được sáng tác năm 1963 lúc ông xa quê Duy Xuyên vào học lớp Đệ Tứ ở trường Tiểu La (Thăng Bình-Quảng Nam).                       

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Biển lúa xanh non lá vờn lả lướt

Gió lung lay ngàn đợt sóng dập dồn

Tô thêm màu thi vị buổi hoàng hôn

Xanh thôn xóm cánh đồng quê bát ngát

Chiều hôm nay gió hè trôi dào dạt

Đưa mây về thoang thoảng tận phương Tây

Chúng rủ nhau đưa chiều đến đâu đây

Rồi chôn chặt ác tà sau rặng núi

Lôi cuốn buổi chiều nay đi thui thủi

Mặc đêm về tràn ngập cánh đồng quê

Trên đồng vắng vài khóm cỏ lê thê

Đang mong ước sương khuya về giải khát

Đêm tẻ lạnh xóa chiều đi phai lạt

Trong hương thôn văng vẳng tiếng ve sầu

Sao lòng tôi ngùi ngập nhớ về đâu?

Thân đất khách mắt trông về xứ mẹ

Bao lâu rồi tháng ngày trôi lặng lẽ

Thơ tương tư nay vương vấn quê hương

Nhớ mẹ hiền tóc bạc tựa màu sương

Nhớ em bé đánh vần xuôi chưa nhỉ

Cô gái thuở nao áo dài hoa lý

Chín ửng hồng trong mười sáu xuân xanh

Còn chăng em : kiều diễm lúc gặp anh

Nụ cười nở môi hồng phai hay thắm

Trăng dần lên hồn tôi thêm say đắm

Phải chăng đời gieo rắc vạn nhung tơ

Cho lòng tôi vương vấn mấy vần thơ

Sương khuya lạnh nhớ quê hồn lữ thứ.

                                   Trần Minh Sương

 

Ông tử trận năm 1973, lúc mới 30 tuổi.

Bài thơ trên do con ông là Trần Thị Tường Vy sao chụp từ di bút kỉ vật gia đình, cung cấp cho Ban quản trị Website.

 

                                                          Quản Trị viên : Trần Văn Hảo